Home / Tin Tức / Giáo Hội Hoàn Cầu / ĐTC PHANXICÔ- GIÁO LÍ VỀ TÌNH THƯƠNG THIÊN CHÚA

ĐTC PHANXICÔ- GIÁO LÍ VỀ TÌNH THƯƠNG THIÊN CHÚA

Bài 1 – Thứ Tư 13/1/2016

ĐAMINH CAO TẤN TĨNH

chuyển dịch

“Thiên Chúa là Đấng cao cả và quyền năng, nhưng sự cao cả và quyền năng của Ngài được bày tỏ nơi việc yêu thương chúng ta, thành phần quá bé mọn, quá bất lực”.

Xin chào Anh Chị Em thân mến!

Hôm nay chúng ta bắt đầu các bài giáo lý về tình thương theo quan điểm thánh kinh, để học biết tình thương bằng cách lắng nghe những gì chính Thiên Chúa dạy cho chúng ta bằng Lời của Ngài. Chúng ta bắt đầu từ Cựu Ước, là phần thánh kinh sửa soạn cho chúng ta và dẫn chúng ta đến tất cả mạc khải về Chúa Giêsu Kitô là Đấng trọn vẹn mạc khải về tình thương của Cha.

Vị Chúa được trình bày trong Thánh Kinh như là “Thiên Chúa thương xót”. Đó là tên của Ngài, một tên nhờ đó Ngài tỏ cho chúng ta thấy dung nhan của Ngài và tâm can của Ngài. Chính Ngài, như được Sách Xuất Hành thuật lại, khi tỏ mình cho Moisen đã diễn tả mình như thế này: “Chúa, một Vị Thiên Chúa nhân hậu và từ ái, chậm giận dữ và đầy những kiên vững yêu thương cùng trung tín” (34:6). Chúng ta cũng thấy công thức này ở các bản văn khác nữa, hơi khác một chút, nhưng luôn nhấn mạnh đến tình thương và tình yêu của Thiên Chúa là Đấng không bao giờ mệt mỏi thứ tha (xem Jonah 4:2; Loel 2:13; Thánh Vịnh 86:15,103:8; Nehemiah 9:17). Chúng ta hãy cùng nhau nhìn vào những lời Thánh Kinh, từng chữ một, nói với chúng ta về Thiên Chúa.

Vị Chúa “nhân hậu“: chữ này gợi lên một thái độ dịu dàng êm ái như thái độ của một người mẹ đối xử với đứa con của mình. Thật vậy, chữ Do Thái này được Thánh Kinh sử dụng làm cho người ta nghĩ đến những gì ở bên trong, hay thậm chí đến lòng dạ của người mẹ. Bởi thế hình ảnh gợi lên là hình ảnh về một vị Thiên Chúa cảm động và trở nên dịu dàng êm ái đối với chúng ta như một người mẹ khi bà ôm đứa con của bà trong vòng tay, chỉ mong muốn yêu thương, bảo vệ và giúp đỡ, sẵn sàng cống hiến tất cả, ngay cả bản thân mình. Đó là hình ảnh được chữ ấy gợi lên. Bởi thế, tình yêu có thể được diễn tả theo một ý nghĩa tốt đẹp như là những gì “nội tại”.

Thế rồi Thánh Kinh viết Vị Chúa là Đấng “từ ái“, theo nghĩa Ngài ban phát ân sủng, là Đấng có lòng cảm thương, và bằng vẻ cao cả của mình, cúi xuống trên những ai yếu hèn và nghèo khốn, luôn sẵn sàng đón nhận, cảm thông, tha thứ. Ngài như người cha trong dụ ngôn của Phúc Âm Thánh Luca (xem 15:11-32): một người cha không giữ lòng phẫn nộ trước cuộc sống hoang đường buông thả của đứa con thứ, trái lại, tiếp tục chờ đợi nó – ông đã sinh ra nó. Thế rồi ông đã chạy lại gặp nó và ôm lấy nó, thậm chí không để cho nó kịp thú tội của nó – như thể ông bịt miệng nó lại – tình yêu và niềm vui của ông quá lớn lao vì đã gặp lại được nó. Sau đó ông cũng đến với người con lớn của ông, người con đang hận dữ tỏ ra không muốn hân hoan mừng rỡ, nhưng người cha này đã cúi xuống trên nó và mời gọi nó hãy tiến vào bên trong, ông cố gắng mở lòng yêu thương của nó ra, để không ai bị loại trừ khỏi cuộc hoan hỉ của tình thương. Tình thương là một cuộc hoan hỉ – Mercy is a celebration.

Thánh Kinh cũng nói về Vị Thiên Chúa nhân hậu này rằng Ngài là Vị Thiên Chúa “chậm giận dữ“, theo nghĩa đen, là “về lâu về dài“, tức là phạm vi rộng lớn của việc chịu khổ bền bỉ và của khả năng chịu đựng. Thiên Chúa có thể chờ đợi, và thời giờ của Ngài không phải là thứ thời giờ bất kiên nhẫn của con người. Ngài như một nông dân khôn ngoan biết chờ đợi, để cho hạt giống tốt có giờ mọc lên, bất chấp cỏ lùng (xem Mathêu 13:24-30).

Sau hết, Vị Chúa này tự xưng mình “đầy những kiên vững yêu thương cùng trung tín“. Lời diễn tả này của Thiên Chúa dễ thương biết bao! Tất cả mọi sự là ở chỗ này, vì Thiên Chúa là Đấng cao cả và quyền năng, nhưng sự cao cả và quyền năng của Ngài được bày tỏ nơi việc yêu thương chúng ta, thành phần quá bé mọn, quá bất lực. Chữ “yêu thương” được sử dụng ở đây nói lên những gì là cảm xúc, khoan dungnhân lành. Nó không phải là thứ tình yêu của các loại nhạc kịch… Nó là thứ tình yêu đi bước trước, thứ tình yêu không lệ thuộc vào công nghiệp của con người mà vào tính cách hoàn toàn nhưng không. Nó là mối quan tâm thần linh không gì có thể ngăn cản, cho dù là tội lỗi, vì nó có thể vượt ra ngoài tội lỗi, có thể thắng vượt sự dữ và có thể tha thứ.

Một thứ trung tín” vô hạn: đây là chữ cuối cùng của những gì Thiên Chúa muốn tỏ cho Moisen biết. Lòng trung tín của Thiên Chúa không bao giờ cùng. Vì Vị Chúa này là một Canh Viên, như Thánh Vịnh nói (121:3-4,7-8), không bao giờ thiếp ngủ mà là liên lỉ canh thức coi chừng chúng ta để dẫn chúng ta đến sự sống:

Xin Đấng gìn giữ bạn đừng để bạn lỡ chân trật bước,

xin Người chớ ngủ quên.

Đấng gìn giữ Ít-ra-en,

lẽ nào chợp mắt ngủ quên cho đành !

[…]

Chúa giữ gìn bạn khỏi mọi điều bất hạnh,            

giữ gìn cho sinh mệnh an toàn.

Chúa giữ gìn bạn lúc ra vào lui tới, 

từ giờ đây cho đến mãi muôn đời.

Vị Thiên Chúa nhân hậu này trung tín nơi tình thương của Ngài và Thánh Phaolô đã nói một câu dễ thương rằng: nếu anh em không trung thành với Ngài thì Ngài vẫn trung thành bởi Ngài không thể chối bỏ chính mình Ngài (xem 2Timôthêu 2:13). Việc trung tín nơi tình thương này là những gì thích đáng với hữu thể của Thiên Chúa. Thế nên Thiên Chúa là Đấng hoàn toàn và mãi mãi đáng tin tưởng – một hiện diện vững chắc. Đó là niềm xác tín của đức tin. Bởi vậy, trong Năm Thánh Tình Thương này, chúng ta hãy hoàn toàn phó mình cho Ngài, và cảm nghiệm niềm vui được yêu thương bởi “Vị Thiên Chúa nhân hậu và từ ái, chậm giận dữ và đầy kiên vững yêu thương và trung tín”.

About Thủy Nguyễn

Kiểm tra

Thông điệp Giáng Sinh Urbi et Orbi 2016 của Đức Thánh Cha Phanxicô

“Anh chị em thân mến, Chúc mừng Giáng Sinh! Hôm nay Giáo Hội một lần ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *